Tin nóng
phân tích

Những huyền thoại vĩ đại nhất chưa từng chinh phục Champions League

Champions League luôn được xem là đấu trường danh giá nhất cấp câu lạc bộ tại châu Âu, nơi những tài năng kiệt xuất khao khát ghi tên mình vào lịch sử. Tuy nhiên, không phải ngôi sao nào cũng có duyên…

Những huyền thoại vĩ đại nhất chưa từng chinh phục Champions League

Champions League luôn được xem là đấu trường danh giá nhất cấp câu lạc bộ tại châu Âu, nơi những tài năng kiệt xuất khao khát ghi tên mình vào lịch sử. Tuy nhiên, không phải ngôi sao nào cũng có duyên với chiếc cúp “Tai To”. Từ những huyền thoại thuộc thế hệ vàng của bóng đá thế giới đến những cầu thủ đương đại xuất sắc nhất, nhiều cái tên lừng lẫy đã phải kết thúc sự nghiệp mà không bao giờ chạm tay vào danh hiệu này. Dưới đây là mười ngôi sao tiêu biểu nhất trong danh sách đáng tiếc ấy.

Diego Maradona, vị thần của bóng đá Argentina và nhà vô địch World Cup 1986, chưa bao giờ thực sự để lại dấu ấn tại Cup C1. Ông chỉ thi đấu vỏn vẹn hai mùa giải trên đấu trường này, ghi được hai bàn thắng. Cùng Napoli, Maradona bị Real Madrid loại ngay vòng một mùa 1987-1988, rồi dừng bước trước Spartak Moskva ở vòng hai mùa 1990-1991. Với một cầu thủ từng đưa cả đất nước Argentina lên đỉnh thế giới, hành trình ngắn ngủi và nhạt nhòa tại Cup C1 là một nghịch lý khó lý giải.

Ronaldo Nazario, “Người ngoài hành tinh” với hai chức vô địch World Cup và hai Quả Bóng Vàng, cũng chỉ như vị khách qua đường tại giải đấu danh giá nhất châu Âu cấp câu lạc bộ. Thành tích tốt nhất của anh là lọt vào bán kết mùa 2002-2003 cùng Real Madrid, nơi anh ghi một bàn nhưng không thể ngăn Juventus giành chiến thắng chung cuộc 4-3 sau hai lượt trận. Trước đó, trong màu áo Inter, Ronaldo cũng chỉ dừng bước ở vòng tứ kết mùa 1998-1999. Những chấn thương triền miên và việc liên tục thay đổi câu lạc bộ khiến anh không bao giờ có đủ sự ổn định để chinh phục đỉnh cao châu Âu.

Eric Cantona từng chạm ngưỡng gần nhất khi cùng Marseille vào chung kết Cup C1 mùa 1990-1991, nhưng đội bóng nước Pháp thất bại trước Sao Đỏ Belgrade 3-5 trong loạt đá luân lưu. Trớ trêu thay, khi Marseille đăng quang vào mùa 1992-1993, Cantona đã chuyển sang Anh và trở thành biểu tượng của Manchester United. Tại Old Trafford, ông giành năm chức vô địch Premier League và đặt nền móng cho triều đại thống trị của “Quỷ Đỏ”. Tuy nhiên, Cantona giải nghệ năm 1997 khi mới 31 tuổi, đúng hai năm trước khi Manchester United hoàn thành cú ăn ba lịch sử mùa 1998-1999, bao gồm cả danh hiệu Champions League.

Lothar Matthaeus là nạn nhân của những kịch bản đau đớn nhất trong lịch sử các trận chung kết. Năm 1987, tiền vệ người Đức cùng Bayern Munich thua ngược Porto 1-2 sau khi nhận hai bàn thua ở phút 78 và 89. Mười hai năm sau, lịch sử tái hiện theo cách tàn nhẫn hơn: Bayern dẫn trước Manchester United từ phút thứ 6, nhưng để thua hai bàn ở phút 90+1 và 90+3 trong trận chung kết đã đi vào huyền thoại. Với một cầu thủ từng giành World Cup và Quả Bóng Vàng 1990, việc hai lần vuột mất chiếc cúp ngay trong trận chung kết là nỗi đau khắc sâu vào ký ức.

Roberto Baggio, chủ nhân Quả Bóng Vàng 1993 và người đưa tuyển Italia vào chung kết World Cup 1994, là trường hợp điển hình của việc “sinh nhầm thời”. Khi Champions League mở rộng quy mô vào giữa thập niên 1990, Baggio đã qua đỉnh cao phong độ. Điều cay đắng hơn cả là sau khi Juventus bán anh cho AC Milan năm 1995 với lý do sa sút, đội bóng thành Turin lập tức vào chung kết ba mùa liên tiếp và đăng quang một lần. Baggio rời đi đúng lúc vinh quang gõ cửa.

Romario mang đến một trong những nỗi đau lớn nhất lịch sử Barcelona. Trận chung kết Champions League 1994, đội bóng xứ Catalan được đánh giá cao hơn hẳn nhưng thảm bại 0-4 trước AC Milan. Hậu vệ Paolo Maldini sau trận đấu khẳng định rằng chính sự kiêu ngạo của Barcelona đã trở thành động lực cho đội bóng thành Milano. Trước khi đến Barcelona, Romario đã chứng tỏ mình là “Vua vòng cấm” đích thực khi ghi 128 bàn trong 149 trận cho PSV. Cùng năm đó, anh giành cả World Cup lẫn danh hiệu Cầu thủ hay nhất FIFA, nhưng chiếc cúp Champions League vẫn mãi ngoài tầm với.

Pavel Nedved có lẽ là người chịu thiệt thòi đáng tiếc nhất. Tiền vệ người CH Czech dẫn dắt Juventus suốt hành trình đến trận chung kết Champions League 2003 bằng những màn trình diễn xuất sắc, nhưng phải ngồi ngoài trận đấu quan trọng nhất do tích lũy đủ số thẻ vàng. Sự vắng mặt của ông được xem là một trong những nguyên nhân chính khiến Juventus bị AC Milan cầm hòa 0-0 sau 120 phút rồi thua 2-3 trong loạt luân lưu. Dù không thể ra sân trong trận chung kết, giới truyền thông vẫn ghi nhận công lao to lớn của Nedved khi trao cho ông Quả Bóng Vàng cuối năm đó.

Fabio Cannavaro, trung vệ giành World Cup và Quả Bóng Vàng 2006, nổi tiếng với những lựa chọn sai thời điểm trong sự nghiệp câu lạc bộ. Anh từng khoác áo Napoli, Parma, Inter, Juventus và Real Madrid, nhưng dường như luôn đến vào lúc đội bóng đang trong giai đoạn khủng hoảng, tái thiết hoặc đã qua thời kỳ đỉnh cao. Thành tích tốt nhất của Cannavaro tại Champions League chỉ là lọt vào bán kết mùa 2002-2003 cùng Inter, một kết quả khiêm tốn so với tầm vóc của một trong những trung vệ xuất sắc nhất mọi thời đại.

Gianluigi Buffon là cầu thủ “đen đủi” nhất trong lịch sử các trận chung kết Champions League. Thủ thành huyền thoại của Juventus ba lần đứng trong đường hầm trận chung kết và cả ba lần đều ra về tay trắng: thua AC Milan 2-3 trong loạt luân lưu năm 2003, thua Barcelona 1-3 năm 2015 và thua Real Madrid 1-4 năm 2017. Để so sánh, Patrice Evra thua đến bốn trận chung kết vào các năm 2004, 2009, 2011 và 2015, nhưng ít nhất hậu vệ người Pháp còn nếm trải vinh quang một lần cùng Manchester United năm 2008. Buffon thì không.

Antoine Griezmann, ngôi sao cuối cùng trong danh sách, khép lại sự nghiệp châu Âu với cảm xúc thán phục xen lẫn tiếc nuối. Mùa 2015-2016, tiền đạo người Pháp giúp Atletico Madrid lần lượt loại Barcelona ở tứ kết và Bayern Munich ở bán kết trong những trận đấu kịch tính. Nhưng ở trận chung kết gặp Real Madrid, Griezmann gây thất vọng khi sút hỏng quả phạt đền đầu hiệp hai. Anh thực hiện thành công quả luân lưu sau đó, nhưng không thể ngăn Real Madrid giành chiến thắng 5-3. Thất bại 1-2 trước Arsenal ở bán kết mùa giải này đã chính thức khép lại hành trình châu Âu của cầu thủ từng đưa tuyển Pháp vô địch World Cup 2018 và vào chung kết Euro 2016. Từ mùa hè tới, Griezmann sẽ sang Mỹ thi đấu cho Orlando City.

Danh sách những siêu sao vô duyên với Champions League còn kéo dài với nhiều cái tên đình đám khác như Patrick Vieira, Cesc Fabregas, Lilian Thuram, Michael Owen, Michael Ballack, George Weah, Hernan Crespo, Gabriel Batistuta, Dennis Bergkamp, Francesco Totti, Ruud van Nistelrooy và Zlatan Ibrahimovic. Tất cả đều minh chứng cho một sự thật: dù vĩ đại đến đâu, Champions League vẫn là đấu trường đòi hỏi sự hội tụ của tài năng cá nhân, sức mạnh tập thể và cả một chút may mắn từ số phận.

FAQ

Những cầu thủ nào trong danh sách từng vô địch World Cup nhưng không giành được Champions League?

Diego Maradona (1986), Ronaldo Nazario (1994, 2002), Lothar Matthaeus (1990), Romario (1994), Fabio Cannavaro (2006), Gianluigi Buffon (2006) và Antoine Griezmann (2018) đều từng vô địch World Cup nhưng chưa bao giờ đăng quang Champions League.

Gianluigi Buffon đã thua bao nhiêu trận chung kết Champions League?

Buffon thua cả ba trận chung kết mà ông tham dự: trước AC Milan năm 2003 (thua luân lưu 2-3), trước Barcelona năm 2015 (thua 1-3) và trước Real Madrid năm 2017 (thua 1-4), trở thành cầu thủ đen đủi nhất lịch sử các trận chung kết giải đấu này.

Antoine Griezmann sẽ thi đấu ở đâu sau khi rời bóng đá châu Âu?

Griezmann sẽ chuyển sang thi đấu tại Mỹ cho câu lạc bộ Orlando City từ mùa hè tới, sau khi Atletico Madrid bị Arsenal loại ở bán kết Champions League mùa này với tỷ số 1-2.